Chẳng mấy chốc, cơ thể Tuy Cốt đã bị nhào nặn lại, biến thành một chữ "Phúc" hoàn toàn mới, trở thành một món đồ trang trí trên con phố này.
Nuốt chửng Tuy Cốt xong, Phúc Sinh tiên đế không rời đi ngay. Hắn hệt như một gã khổng lồ, cúi rạp người, phóng tầm mắt xuyên qua thông đạo do Tuy Cốt mở ra để quan sát tình hình bên trong Sơn Hải hạ giới.
Đáng tiếc, có vẻ như sẽ chẳng có thêm vị Đại Thừa nào chui ra từ nơi này nữa.
Thấy vậy, Phúc Sinh tiên đế lại đứng thẳng dậy, há miệng nhắm thẳng vào vị trí lối ra, hút mạnh một hơi!




